Thứ bảy, 02 29th

Last updateThứ 6, 28 02 2020 5pm

Thơ văn - Mỹ thuật

Thơ Thơ: Trà đạo tốc hành

 

Tình cơ tôi được dự buổi trà đạo trên chuyến xe lửa tốc hành Nara-Koyasan-Kyoto. Người ta dọn trà trong một toa riêng cho hành khách. Xe bắt đầu lao thẳng tới trước còn tôi ngồi quỳ trên chiếu sau khi đã rửa chân sạch sẽ. Người đàn bà pha trà mặc áo yukata tím thẫm...

 

 

tea-ceremony-silhouette

 

***

 

Trà đạo tốc hành

 

Đặng Thơ Thơ

 

Tình cơ tôi được dự buổi trà đạo trên chuyến xe lửa tốc hành Nara-Koyasan-Kyoto. Người ta dọn trà trong một toa riêng cho hành khách. Xe bắt đầu lao thẳng tới trước còn tôi ngồi quỳ trên chiếu sau khi đã rửa chân sạch sẽ. Người đàn bà pha trà mặc áo yukata tím thẫm. Vách tường dán giấy màu lá tre. Mọi thứ tuần tự diễn ra theo nghi thức. Phải đánh bột trà cho sủi bọt xanh ngắt. Phải chuẩn bị đồ nghề pha trà. Phải đun nước cho đủ độ nóng trước đã. Phải nhóm lò than để đun nước, treo ấm nước vào móc sắt ngay trên miệng lò, lấy nước từ một nguồn suối tinh khiết trên núi… Mùi trà mộc mạc thoang thoảng những khi tôi nhắm mắt lại.  Người đàn bà khoan thai từng thao tác và thời gian đang giãn ra. Tôi không rõ mình đã qua những trạm ga nào.  Những chuyến xe tốc hành ít dừng ở những ga vắng; con tàu mang tên “viên đạn” này cũng thế, nhưng nó lại không phóng vút theo đường thẳng mà cứ cong queo theo vòng đai núi. Ở những khúc quanh gắt tôi nghe rõ âm thanh của đoàn tàu cọ kẹt bám sát vào đường ray. Tiếng kim khí rít lên hùa với tiếng gió từ rừng sâu ùa tới tạo thành giai điệu rất lạ cứ lặp đi lặp lại. Đã mấy lần chén trà xanh bốc khói vuột khỏi tay tôi. Người đàn bà nhẹ nhàng hỏi tôi muốn dùng trà theo kiểu nào. Tôi không hiểu có bao nhiêu cách uống trong trà đạo, chỉ biết khi xe phóng hết tốc độ lướt trên từ trường thì trà cứ rót không ngừng, nóng bốc khói, và tôi không uống được vì sợ làm đổ trà, phỏng tay, phỏng ngực; còn khi xe ngừng ở trạm thì những nghi thức đó cũng dừng lại. Cuối cùng tôi chẳng nhấp được ngụm nào.

 

Khi xe ngừng ở trạm chót, tôi ngỏ lời như thế với người phụ nữ. Bà cúi rạp đầu xuống chiếu và trao cho tôi bản thăm dò như sau:

 

Chúng tôi mong được biết ý kiến của quý khách. Xin vui lòng chọn một:

 

1. Tôi đã trải nghiệm về đất nước Nhật

 

2. Tôi không hiểu trà đạo

 

3. Tôi không nghĩ đây là xe lửa tốc hành

 

4. Tôi đã bị thời gian điều khiển

 

5. Tôi đã điều khiển thời gian.

 

Phần cuối bản thăm dò có câu: Vì mỗi khoảnh khắc chỉ nên dành cho một trải nghiệm, trong lượt đi quý khách đã nếm trải xe lửa, trong chuyến về quý khách sẽ được uống trà.

 

Đặng Thơ Thơ, Tạp chí Da Màu

footer_banner_5